Đọc truyện khiêu gợi 16+ truyện loạn luân dượng cháu cực phê

Thấy Diễm uốn éo rên rĩ có vẻ hơi đaụ Mạnh ngưng lạị Chàng lòn hai tay dưới nách Diễm ghịt lấy hai bả vai nàng. Rồi chàng ưỡn người, và từ từ đẩy con cu đang cương to cứng ngắc của chàng ngập sâu vào trong lồn Diễm và cứ thế mà nắc, hai duơng vật ra vào cùng với những chất nước nhờn và chạm vào nhau tạo thành những âm thanh nghe chèm chẹp…Diễm ngất lên một tiếng thật đau đớn, xô bật Mạnh qua một bên rồi khóc nức nỡ. Mạnh cũng có vẻ hơi hối hận. Chàng không ngờ lại gây đau đớn cho người yêu đến mức độ đó. Nhìn Diễm đang mếu máo hai bàn tay bụm chặt lồn. Mạnh biết là Diễm đau rát thật sự. Mạnh cúi nhìn lại cu chàng đang rỉ rỉ tùng giọt khí trắng đục như sữa, và nơi đầu cu, một chút khí trắng hòa với máu của người trinh nữ vẫn còn hồng hồng nơi đầu khất.

Từ hôm đưa Vân từ bệnh viện trở về, Đạt không còn một chút thì giờ cho chính mình. Suốt ngày cứ hết lo cho vợ đến con. Đạt hốc hác thấy rõ. Nhưng dù không để ý, Đạt cũng thấy một vài điều khác lạ trong gia đình này, nhưng chàng không tiện hỏị Trong buổi cơm chiều hôm ấy, Đạt làm như sực nhớ ra chàng hỏi trống không:
-Ủa mấy hôm nay sao không thấy Mạnh tới chơi vậy cà ?
Nghe chồng nói, Vân cũng đưa mắt nhìn Diễm chờ câu trả lờị Diễm hôì hộp trong bụng, nhưng vẫn trả lời một cách thản nhiên:
-Ai mà biết, chắc bị đào níu giò hỏng cho đi rồi chứ gì.
Nghe Diễm nói vậy Vân tưởng thiệt nàng hỏị
-Sao em nói vậy ?
-Diễm vừa cười vừa nói lấp liếm:
-Thì nói đại vậy mà. Mấy bữa nay hỏng thấy ảnh tới thì cũng…..hy vọng cho ông ấy vậy thôị
Đạt khéo léo điều ra:
-Ủa chớ Mạnh không có gọi phone cho Diễm sao ?
Diễm làm bộ tỉnh như không quan tâm đến Mạnh lắm. Nàng trả lời tỉnh bơ:
-Hình như…mấy bữa trước ảnh có nói là bận công chuyện trong sở gì đó. Ối mà kệ ảnh. Hơi sức đâu mà lo cho ông thần đó. Buổi cơm chiều trôi qua bình thản,không ai đề cập đến Mạnh nữa. Tuy vậy, Đạt vẫn ấm ức trong bụng. Chàng biết là Diễm và Mạnh có tình ý với nhaụ Và trong mấy ngày chàng trực ở bệnh viện với Vân, hổng biết có chuyện gì xảy ra giữa hai người trai gái trẻ tuổi đang yêu đương nàỵ Sau khi dọn dẹp, rửa chén bát xong xuôi thì Diễm trở về phòng lấy quần áo đi tắm. Từ sau cái hôm bị người yêu phá trinh, hể có dịp là Diễm đúng trước gương xem lại thân thể mình như là mới trải qua một cơn biến động ghê gớm lắm. Nhìn lại thân hình không một mảnh vải che đậy của mình lồ lộ trong tấm gương, Diễm xoay ngang xoay dọc để tìm nét thay đổi nào đó trên thân thể nàng. Nhưng rồi cũng chẳng có gì khác lạ (ngoài cái màn trinh đã bị rách) Diễm yên tâm tắm rửa rồi trở về phòng nghĩ ngơị Một mình trong căn phòng. Diễm nhớ Mạnh ray rức, nhớ đến nung nấu cả ruột gan. Nàng nhớ từng cử chỉ của bàn tay Mạnh ve vuốt thân thể nàng. Cái miệng có duyên được điểm tô thêm hai hàng râu mép đã hôn hít khắp thân thể mỹ miều của nàng. Rồi cũng cái miệng ấy đã ngậm lấy đầu vú nàng mà nút y như con nít bú vú mẹ Những cái bú vú đã làm cho nàng oằn oại trong hoan lạc. Diễm nhớ rõ ràng những sự việc như vừa mới xảy rạ Diễm nhắm mắt lại mà cảm thấy rõ hình ảnh nàng đang uốn eó, hai tay bám chặt lấy tấm “drap” trải giường, miệng rít lên qua kẻ răng những tiếng rên rĩ, ú ớ vô nghĩa, khi chiếc lưỡi của Mạnh ấn ấn vào mồng đốc của Diễm, mà bây giờ chỉ cần nhớ đến cũng đủ làm Diễm tê rần cả người. Diễm mường tượng thật rõ ràng từng chi tiết. Nàng nhớ là hôm ấy, Mạnh đã cuống quít xin lỗi nàng thật tình, trong khi
thật ra Mạnh cũng chẳng có lỗi gì cả. Vì chính Diễm cũng muốn như vậy mà. Nhưng đang lúc vừa đau vừa rát, vừa bàng hoàng và thay đổi cả cuộc đời con gái, Diễm hờn dỗi và làm mặt giận. Nàng không thèm nói với Mạnh một tiếng, bỏ vào phòng tắm khóa chặt của lại. Khi Diễm trở ra thì Mạnh đã đi từ lúc nào. Trên bàn giấy có tờ giấy mà Mạnh ghi vắt tắt: “anh xin lỗi, nếu như em cho là anh có lỗi anh không biết nói gì hơn. Khi nào hết giận thì gọi cho anh biết. Mạnh”

Đọc xong Diễm xé nát tấm giấy ra từng mãnh rồi leo lên giường nằm nghĩ ngợi. Sau mấy ngày đau rát, bây giờ đã đến lúc vết thương kéo da non. Diễm thấy ngứa ngáy, lúc nào cũng muốn rút kín trong phòng để chà xát. Ngón tay nàng gải đến đâu là các đầu giây thần kinh tê rần đến đó. Diễm càng ngứa ngáy thì càng thèm được người tình vuốt vẹ Nàng mơ ước được Mạnh đưa nàng một lần nữa lên đến tột đỉnh kích thích rồi hãy chơi nàng mới sướng. Diễm biết lần trước nàng bị đau là vì màng trinh bị rách. Nếu lần này Mạnh lại đút củ cặc vào lồn nàng thì chắc chắn là nàng sẽ sướng điên lên được. Càng nghĩ Diễm càng muốn nhắc phone gọi cho Mạnh. Nhưng rồi nàng tự ái, ráng dằn lòng ôm chặt chiếc gối ôm quay mặt vào vách thở dài …
Mạnh ngồi hàng giờ trước quyển tập chí mở rộng nhưng chàng chẳng đọc được chữ nàọ Đầu óc chàng cứ loay hoay nghĩ đến Diễm. Chàng chẳng biết Diễm đang làm gì, và nàng nghĩ gì về chàng sau buổi sáng hôm ấỵ Sau lần từ nhà Diễm về, Mạnh mất ăn mất ngủ. Chàng tự nghĩ nếu vì một phút bồng bột và háo thắng mà mất Diễm vĩnh viễn thì là điều đáng tiếc biết baọ Diễm là gái mới lớn, tánh tình đằm thắm, có thể là một người vợ lý tưởng cho chàng,. Mạnh cứ trách sao minh ngu dại. Trước sau gì thì cưới Diễm, thì tại sao mà lại hấp tấp đến thế. Thật la ?dục tốc bất đạt” Càng nghĩ Mạnh càng cảm thấy bối rối vô cùng. Suốt ngày từ nhà đến sở làm, lúc nào Mạnh cũng mong đợi Diễm gọi cho chàng. Nhưng đã hơn một tuần lễ trôi qua mà vẫn không thấỵ Mạnh lo sợ thật sự là Diễm đã khinh bỉ chàng. Sự hối hận đó đã dày vò Mạnh ngày đêm. Đang ngồi thừ người suy nghĩ lan man. Mạnh bỗng giật mình vì một giọng nói trong trẻo cất lên từ sau lưng chàng:
-Anh Mạnh nghĩ gì ma thẩn thờ như vậy ? Nhớ người yêu phải không ?
Mạnh quay lại thấy Thu, người thư ký của chàng, đang nhìn Mạnh với ánh mặt lén lỉnh. Phản ứng tự nhiên, Mạnh chối biến:
-Mạnh làm gì có người yêu để mà nhớ chứ. Mà có người yêu cũng …..tội gì mà nhớ.

Nói xong, tự nhiên Mạnh lại cảm thấy bực bộị Tại sao mình lại phải đính chính với cái cô thư ký này? Mạnh định lên tiếng trách mắng Thu vài câu về cái tội không lo công việc mà lại dòm ngó chàng. Nhưng thấy Thu có vẻ sợ hãi đang cúi xuống tránh ánh mắt khó chịu của chàng, thì Mạnh lại thấy tột nghiệp cho nàng. Thu là một thư ký trẻ, mới được công ty tuyển dụng vào làm việc chừng vài tháng naỵ Thấy Mạnh là một kỹ sư người Việt nên giám đốc cử Thu xuống phụ việc cho chàng. Mạnh thấy Thu không đẹp lắm nhưng có duyên, dễ thương thì cũng vui vẻ với nàng. Nhưng cũng chỉ ở mức độ vừa phải. Lúc nào chàng cũng giữ một khoảng cách để dễ làm việc. Trái lại, Thu thấy Mạnh là một kỹ sư người Việt trẻ tuổi, lại có vẻ hào hoa phong nhã thì cũng có ý thích. Nàng thường lén lút đưa mắt theo dõi chàng và cũng hay lân la nói chuyện làm thân. Sau phút bực bột vô lý, Mạnh cảm thấy hối hận, chàng bèn kiếm chuyện nói giã lã để cho Thu đỡ ngượng
-Buồn quá cô Thu ơị Tôi cũng muốn kiếm một người yêu để mà nhớ mà đến giờ cũng chưa kiếm ra được nè. Cô Thu có ai quen làm mai giùm đi…
Thu quay lại nhìn Mạnh, ánh mắt nàng thoáng một chút ngạc nhiên. Thu chưa bao giờ thấy Mạnh thân thiện với nàng như ngày hôm naỵ Nàng vui vẻ trách khéo:
-Nghe anh Mạnh nói, Thu hỏng ngạc nhiên chút nàọ Kỹ sư trẻ, đẹp trai như anh mà chưa có người yêu chứng tỏ là..ảnh khó tánh quá .
Mạnh phục thầm sự đối đáp thông minh của Thụ Chàng cất vấn:
-Tôi nhờ cô Thu làm mai giùm một cộ Không chịu thì thôi chứ làm gì mà…mắng tôi dữ vậy ?
-Thu đâu có dám mắng anh. Đừng gieo tiếng ác cho Thụ Thu chỉ muốn nhắc chừng anh vậy thôi.

Mạnh nhìn kỹ Thụ Nàng cũng dễ thương mà từ bấy lâu nay chàng mãi ngụp lặn trong mối tình với Diễm nên Mạnh không để ý đến. Thu có dáng người cao dong dỏng. Gương mặt trái xoan được phủ lòa xòa bởi mái tóc dàị Bộ ngực không to nhưng tròn lẳn, cân đối dễ nhìn. Chiếc eo thon nhỏ lược khúc bên trên bộ mông tròn trịa Và nhất là cặp đùi dài hấp dẫn. Càng nhìn Thu, Mạnh càng thấy nàng đẹp. Chàng lẩn thẩn so sánh giữa Diễm và Thụ Mạnh phải thầm tự công nhận là ” Mỗi người một vẻ, muơỉ phân vẹn muơỉ” Mạnh tưởng tượng nếu như Diễm nhất định xa lánh, xua đuổi chàng thì có lẽ Mạnh sẽ không ngần ngại tán tỉnh cô thư ký dễ thương nàỵ Mà Mạnh cần gì phải tán. Chàng đã biết rõ là Thu có nhiều cảm tình với chàng. Con mồi Thu sẵn sàng bước chân vào dù biết đó là cái bẫy của Mạnh. Chỉ tại Mạnh không chịu giăng cái bẫy ra thôi. Mạnh tiếp tục câu chuyện:
-Thu nhắc chừng như vậy thì anh mới biết là mình khó tánh để sủa đổi. Mà dù Thu có…mắng anh thì cũng đâu có sao.
Nói xong Mạnh cười một mình vui vẻ. Thu bạo dạn hơn.:
-Vậy anh Mạnh thích bạn gái như thế nào, để Thu lựa giùm chọ
-Anh không thích loại cô gái lùn.
-Như vậy có nghĩa là cao?
-Ờ, không cần cao lắm cỡ như…Thu là lý tưởng.
Hai gò má Thu bỗng dưng đỏ rực lên như người say rựơu. Nàng có vẻ bẽn lẽn, chớp chớp mắt nhìn Mạnh:
-Anh Mạnh đừng có ghẹo Thu nhạ
Mạnh dò ý:
-Nếu Thu bằng lòng làm mai giùm tôi thì chiều nay tôi mời Thu đi ăn cơm để tạ ơn trước
Thu mừng ran trong bụng. Nhưng nàng cũng làm bộ thối thác cho đỡ ngượng:
-Biết có được hay là không mà ăn trước. Lỡ hỏng được thì biết làm sao mà đền cho anh đâỵ
Mạnh cho tới luôn:
-Tôi không cần biết. Miễn làm sao Thu phải kiếm có cho tôi thôị Còn hỏng có thì…..Thu phải thế vô đó mới được.

Gửi bình luận