Đọc truyện khiêu gợi 16+ truyện loạn luân dượng cháu cực phê

Vừa nói ông vừa dang rộng chân con Vân trở ra, rồi từ từ nhét con cặc trở vào, ông nắc thật nhẹ nhành nhưng cặc ông lại tuột trở ra 5, 7 lần như vậy, mồ hôi của DC đã tuông ra như tắm mà vẫn chưa xong chuyện, ông nghĩ chẳng lẽ phải nắc khơi khơi như vầy hoài, ông chợi nghĩ ra một cách là phải dùng đến sức mạnh nơi hai bàn tay của ông. Lần này DC không còn nắc nữa, DC đưa hai bàn tay xuống nắm lấy hai bên hông Vân, ông nhẹ nhàng kéo mình Vân vào để lồn nàng ngậm lấy con cặc ông, xong ông đẩy mình Vân trở ra, làm như vậy chùng vài ba lần, ông dùng hết sức lấy trớn, cặc ông ưởn tới, hai tay ông kéo ghịt mạnh hông con Vân vào, bổng một tiếng thét vang lên tù miệng Vân:
-Ui da, trời ơiiii
Dượng Chín vừa thở vừa nói:
-Ráng chút nũa đi cháụ…..Dượng sắp xong rồị
Nói xong DC vẫn tiếp dùng hai tay đẩy ra đưa vào càng lúc càng nhanh, bây giờ thì con cặc DC được vào sâu hôn, hai duơng vật ra vào có phần dễ dành hơn. Chừng vài phút sau ông dừng lại ưởn con cặc sát vào trong lồn Vân, mặt ông nhăn nhó la hư hú lên mấy tiếng:
-Hú…….hú………Dượng ra rồị…….uzmmm……….uzmmmmmmmmm……..sướng quá đi Vân ơiiiiii
Những giọt nuơ’c mắt từ từ?lăn xuống hai bên má Vân, hình như trong đầu nàng đang suy nghĩ vu vơ chuyện gì đó, DC từ từ rút con cặc ra tiếp theo là nhũng giọt nứơc khí hòa lẫn nhũng giọt máu hồng rỉ rả lăn chảy dài xuống tới đít nàng. Hai người vột vả mặc lại quần áo xong, thì mặt trời cũng vừa ló dạng, DC đưa ngón tay lên quẹt nước mắt nàng rồi nói như an ủi Vân:
-Cháu đừng lo, không có gì đâụ
Vân mở bóp lấy ra cây lượt quẹt sơ sơ mấy cái rồi mở của bước xuống xe, nàng nói:
-Thôị……. Dượng về đi, con vô làm ạ.
Nói xong nàng quay lưng chầm chậm bước đi, DC chờ cho con Vân mất dạng rồi mới cho nổ máy xe chạy về với bao nhiêu suy nghĩ vẫn vơ trong đầu ông trên đoạn đường lái xe về nhà.

Từ sau cái bữa đó cả hai siêng năng làm ăn thấy rõ. Cả hai thường thức dậy thật sớm, trước khi đồng hồ reo để chuẩn bị đi bỏ báọ Dượng Chín cảm thấy yêu đời hơn, còn Vân cũng tuơi đẹp hơn, vú đít nở nang trông rất ư là hấp dẫn, Chuyện tội lỗi che đậy đâu được hơn sáu tháng thì Dì Chín đánh hơi đuơ.c. Một ngày, thừa lúc nhà vắng không có người, Dì kêu Vân vô phòng riêng hạch hỏi chận đầu nàng:
-Cháu cứ nói thật cho Dì biết. Lâu nay Dì thấy có những chuyện bất thường trong gia đình, Dì biết hết rồi nhưng Dì không muốn nói ra, Vậy cháu cứ nói thiệt cho Dì nghe đi. Vân nghe run trong bụng nhưng vẫn làm bộ như không biết gì:
-Có gì đâu Dì, Thì con vẫn học hành đều đặn, còn em Diễm thì cũng ngoan ngoãn, con thấy đâu có gì lạ đâụ
-Không, Dì không nói chuyện đó, Dì muốn hỏi cháu về quan hệ giũa con với Dượng Chín của con kìa.
-Đối với Dượng lúc nào con cũng lễ phép, giữ đúng cương vị của một người cháụ Con chưa bao giờ hổn hào với Dượng một câu, lúc nào con cũng nhớ tới công ơn nuôi dưỡng của Dì và Dượng…
-Dì Chín ngắt ngang lời Vân:
-Cháu không được dối Dì, cháu phải nhớ câu ” Không cha níu chân chú, không mẹ bú vú dì.” Mẹ cháu mất đi, Dì lại không con nên Dì thay mặt mẹ cháu mà lo lắng cho hai đứa, lúc nào Dì cũng coi cháu như con ruột.Vậy cháu cú nói thật ra cho Dì biết để Dì tính. Nghe Dì Chín hạch hỏi, Vân muốn chết đứng, nhưng nó cũng thừa thông minh để hiểu rằng nó “đã lỡ leo lưng cọp.” Bằng mọi giá nó phải đeo luôn, chứ nhảy xuống trước sau gì nó cũng chết. Nó chối bay chối biến:
-Bấy lâu nay chị em con sống nhờ vào tình thuơng của Dì Dượng. Lúc nào chúng con cũng coi Dì Dượng như cha mẹ , nếu chúng con thật sụ có lỗi gì thì Dì cú việc đánh mắng, dạy dỗ để cho chúng con biết mà sủa đổị….

Dì Chín ức trong lòng lắm, mấy tháng nay Dì linh cảm có nhũng cái bất thường trong gia đình nầỵ Chồng bà có vẻ yêu đời hơn, ăn diện chải chuốt hơn, nói năng ngọt ngào hơn. Và dĩ nhiên là tỏ vẻ lo lắng cho Dì cũng quá đáng hơn. Đồng thời Dượng lúc nào hăng hái chở Vân đi nhiều hơn lúc trước. Nói chung thì ít khi nào Vân có việc đi vắng nhà mà Dượng lại có ở nhà. Trong khi đó thì Vân cũng tỏ vẻ lẳng lơ hơn, người ngợm nở nang và hay có những việc phải nhờ Dượng Chín chở đi hơn, Dì Chín bắt đầu để ý theo dõi, nhưng rồi cũng chỉ bắt gặp những cái liếc mắt tình tứ giữa hai người thôi chứ Dì cũng chẳng biết đượ gì hơn.

Dì không biết tiếng Mỹ, không biết lái xe thì làm sao mà có thể theo dõi hai người được. Thật lòng thì Dì Chín thuơng hai chị em Vân lắm, Dì là con út trong gia đình. Thuở Dì con bé, một tay mẹ Vân đã lo lắng ẳm bồng Dì nên bây giờ Dì con Vân Diễm như con ruột. Nhưng không phải vì lẽ đó mà Dì nhắm mắt làm ngơ để mặc cho câu chuyện loạn luân tiếp diễn trong căn nhà nầy đuơ.c. Mà nói ra thì cũng khó, vì Dì chẳng có một bằng chứng nào xác thật để buộc tộị Mà làm lớn chuyện ra thì cũng chẳng đẹp mặt chút nào nên Dì đành phải ngậm miệng nuốt đắng caỵ Cho nên Dì phải âm thầm tìm mọi cách giải quyết sao cho ổn thỏạ…

Đạt là một thanh niên đẹp trai, khỏe mạnh và cũng tương đối có học thức. Chàng đến Mỹ theo đợt sóng người tỵ nạn đầu tiên rời Việt Nam đi tìm tự do. Một thân một mình nơi xứ lạ quê người. Đạt cũng bương chải đủ mọi cách để kiếm sống. Giữa lúc buồn chán nhất thì tình cờ Đạt gặp lại Dượng Chín. Đạt mừng rỡ chạy lại rối rít:
-Đại Úy còn nhớ em không? Em là Truơng Công Đạt, Đạt thủ kho ban 4 nè.
Dượng Chín niềm nỡ bắt tay Đạt, Dượng còn lạ gì anh chàng lính kiểng ngày xưa này, Binh nhì mà lúc nào cũng có quần áo chỉnh tề, tay đeo đồng hồ vàng chạy xe scootter mà ngày trước Dượng coi kho xăng dầu ở Hải Quân. Mỗi lần Dượng ký phiếu xăng thì chính tay Đạt phát chứ aị, Dượng hỏi thăm hắn:
-Cậu qua đây với ai ? Có vợ con gì chưa ?
-Dạ em qua đây có một mình. Ba má em vẫn còn ở bển…..vợ con thì cũng chưạ Hay là Đại Úy với em ghé tiệm nào làm một ly càphê nha.
Dượng Chín bằng lòng ngaỵ Giữa cái xứ sở lạnh lẽo nầy, gặp người đồng huơng đã quý, đừ?g nói chi là người chung đơn vị đã từng làm việc cận kề mấy năm trường. Bên ly cà phê hai người hàn huyên có vẻ tuơng đắc lắm. Sau bữa đó, thỉnh thoảng Đạt ghé thăm Dì, Dượng Chín. Miệng thì hỏi thăm mà mắt Đạt thì cứ liếc hai chị em Vân Diễm. Dì Chín có vẻ không thích hắm lắm, Dì tỏ ra mặt, nên bẵng đi một thời gian không thấy Đạt đến chơi, Hôm nay Dì Chín chợt nhớ tới cái gã thanh niên đó. Dì loay hoay tìm trong cái sổ ghi đện thoại cũ mà đã bao lâu nay Dì không cần đến, thời may Dì tìm thấy được. Từ đầu giây bên kia, giọng một người con gái cất tiếng làm Dì giật mình:
-Dạ , anh Đạt không có ở đây:
-Cô cho tôi hỏi thăm, chùng nào cậu Đạt về thì nói giùm là….
-Dạ anh ấy đã dọn đi rồi, nhưng bà có cần gì thì nhắn lại, Thỉnh thoảng ảnh có ghé đây lấy thơ tôi sẽ nói lại cho.
-Lâu quá không thấy cậu ấy ghé chơi nên vợ chồng tôi cũng nhớ.Vậy nếu cậu ấy có về đó thì nhờ cô nhắn lại giùm là..Dì Dượng của Vân Diễm nhắn cậu ấy ghé nhà có chút chuyện.

Hơn tuần sau thì Đạt ghé thật. Dì Chín niềm nở với Đạt hơn mọi lần. Dì hỏi thăm đủ thứ, giữ Đạt ở lại nhà ăn cơm, rồi còn ngỏ ý mời Đạt về ở chung một nhà cho vuị Đạt vừa ngồi ăn mà mắt cứ liếc cái bộ ngực căng phồng của Vân. Bấy lâu nay hắn sống cuộc sống chay tịnh bất đắc dĩ. Gặp gái là nước miếng nhiễu ra thiếu điều ướt áo. Nhưng kẹt là Vân lại là cháu của Dượng Chín, cấp chỉ huy của hắn ngày xưa mà cho đến giờ hắn vẫn còn kính nể nên chưa dám thả dệ Bữa nay nghe Dì Chín mở lời, hắn cũng làm bộ suy nghĩ 5,10 giây lấy lệ rồi đồng ý một cái rụp:
-Dì Dượng (hắn không còn kêu bằng cấp bậc nữa vì Dì Chín không muốn nghe kêu nhau bằng Trung Úy, Đại Úy nữa) có lòng cho cháu share phòng thì còn gì hơn nũạ Lâu nay cháu ăn cơm hàng cháo chợ vừa tốn tiền vừa mất sức quá…
Dì Chín nói với hắn màkhông cần bàn qua với lại Dượng Chín:
-Cháu cứ dọn về đây ở cho vuị. Nơi xứ lạ quê người cũng đỡ lạnh lẽo, Dì Dượng coi cháu cũng nhụ…con cháu trong nhà vậy mà.
Cuối tháng đó, Đạt dọn về ở chung nhà với Dì Dượng Chín cùng Vân, Diễm. Dượng Chín cay cú lắm. Dượng thấy rõ ý định của Dì Chín muốn gài Đạt với Vân nhưng Dượng Chín cũng không làm gì hơn đuơ.c. Dượng buồn bục, cay cú và thường hay bỏ nhà đi nhậu nhẹt say sưa với mấy ông bạn cũ. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Vân thấy Đạt bảnh trai, lịch sự, nói năng lưu loát thì cảm mến ra mặt. Đã vậy Dì Chín còn tìm đủ mọi cách khuyến khích hai người đi chơi, có việc gì sai Vân đi, Dì cũng nhờ Đạt đi đưa,đi đón. Từ?ngày có Đạt về ở chung, Vân cảm thấy cuộc sống đáng yêu hơn. Dù sao Đạt cũng trẻ tuổi, đẹp trai hơn Dượng Chín và nhất là Vân không phải mang mặc cảm tội lỗi mỗi khi nàng cùng đi với Đạt ra ngoài đường. Thấy mọi việc ổn thỏa, vào một dịp cuối tuần Dì Chín cứ nằng nặc đòi Dượng Chín phải lái xe đưa Dì và Diễm đi ăn cướ một người cháuhọ trên miền Bắc cách đó hơn bốn giờ lái xẹ Dì viện cớ là từ ngày qua Mỹ đến giờ Dì cứ ru rú ở trong nhà mãi chịu không nỗị Dì cần đi thăm gia đình người cháu, đồng thời dự tiệc cưới luôn. Dượng Chín bất đắc dĩ phải làm vui lòng Dì. Thật tâm thì Dượng cũng thương Dì lắm. Dượng thấy từ ngày qua Mỹ đến giờ, Dì như một cái bóng mờ trong xã hội, Dì sống như để cho hết kiếp người chứ không còn tha thiết gì nữa… Nhà chỉ còn hai người, Đạt đề nghị hai người đi ăn tiệm cho gọn, khỏi cần nấu nuơ’ng chi cho cực. Vân vui vẻ đồng ý ngayvới đề nghị nầỵ. Nàng nũng nịu hỏi Đạt:
– Anh thấy Vân mặc đồ nào đẹp? Vân muốn dành cho anh bữa nay đó…
Câu nói tình tứ, chứa đựng nhiều hứa hẹn làm Đạt cảm thấy nôn nao trong lòng. Chàng nịnh khéo một câu:
-Anh thấy Vân mặc cái gì cũng đẹp hết. Nhờ Vân có…..cặp đùi dài, mặc đồ Tây cũng đẹp mà mặc đầm cũng xinh.
Đạt mỉm cười một mình vi ngưng lại kịp. Suýt chút nũa chàng đã lỡ miệng. ( Mà Vân…..không mặc gì hết lại càng đẹp)

Nghe Đạt nịnh mình, Vân vui ra mặt. Nàng chọn bộ đồ ưng ý nhất mặt rồi sánh đôi với Đạt ra xe như một cặp tình nhân hạnh phúc nhất trần gian. Từ ngày có Đạt về ở chung, cái liên hệ đen tối giữa Vân và Dượng Chín coi như chấm dứt.Cả hai đều biết là Dì Chín đã biết câu chuyện tội lỗi của họ , cho dù là biết một cách lờ mờ thôị Nhưng chuyện mời Đạt về ở chung đã nói lên tất cả. Dì không hề nói thêm một tiếng nào về vấn đề đó nũạ điều này khiến Vân và Dượng Chín phải e sợ. Không ai bảo ai mà cả Vân và Dượng Chín cùng tránh né nhaụ Còn phần Vân thì ăn quen nhịn hỏng quen. Thật sự thì suốt gần 6 tháng trời lén lút với Dượng Chín, lúc nào Vân cũng cảm thấy chưa đầy đủ với nàng. Cuộc tình lúc nào cũng chụp giựt, nay thì motel rẻ tiền, mai thì trên xe, mốt thì công viên… Nhưng từ cái ngày bị Dì Chín cảnh cáọ Dượng Chín cũng tránh né. Hai người không có dịp gần nhau nũa thì Vân bắt đầu thấy nhớ, thấy thèm. Những buổi tốt nằm trùm mền, nhớ tới hàm râu như bàn chải của Dượng chà trên mu lồn làm người Vân nổi gai ốc. Sự thèm khát, đòi hỏi của thể xác như thiêu đốt người nàng. Tiếng Đạt cắt đứt luồng suy nghĩ của Vân, đưa nàng trở về thực tại:
-Ăn rồi còn đi về chứ .
Vân ngước nhìn Đạt tình tứ:
-Về…để làm cái gì chứ ?
Nàng vừa nói mà ánh mắt lẳng lơ như chờ đợị Đạt cũng không vừa, chàng trả lời bằng một câu cũng tình tứ không kém:
-Bộ tính nuốt lời hứa sao ? Hồi nãy Vân đòi anh dẫn đi ăn rồi có hứa là dành cho anh bữa nay đó mà không nhớ hay sao ?
-Thì dành cho anh…..trả tiền thôi chứ.
Hai người cườ xì xòa vui vẻ họ dìu nhau ra xe chạy thẳng về nhà. ” Tình trong như đã mặt ngoài con ẹ” Cánh cửa vừa khép lại thì Đạt đã ôm Vân nhấc bổng lên. Hai chân Vân dẫy dẫy trong không khí, nàng nói:
-Anh làm gì cái gì kỳ vậy, ? Mai mốt em mét Dì cho coị Đạt kề môi lên môi Vân, ngăn chận không cho Vân nói tiếp. Cánh tay phải Đạt ôm ngang mông Vân, kéo ghịt thật sát vào hạ bộ chàng. Vân làm bộ dẫy nẩỵ nàng ngữa người ra để tránh né bờ môi tham lam của Đạt. động tác đó làm cho mu lồn nàng cọ sát vào con cu đang cương cứng của Đạt. Vân cảm thấy người nàng nóng hừng hực như muốn bốc lửa. Bao nhiêu thèm khát bấy lâu như tuôn tràọ Tay chân nàng cảm thấy bủn rủn, đồng thời những giọt khí ấm tù trong lồn ứa ra dính đầy cả hai bên mép. Khi Đạt đặt Vân nằm lên giường thì người nàng như đang lên cơn sốt. Hai gò má đỏ ửng lên, hơi thở dồn dập, đứt quảng từng hồị Đạt đúng là tay chơi lão luyện, kinh nghiệm đầy mình. Nhìn Vân là chàng đánh gía được con mồi rồi. Trước sau gì thì được ăn, vậy thì cứ từ từ mà hưởng, việc gì ma phải hấp tấp. để yên Vân nằm chờ đợị Đạt trở về phòng mình lấy khăn….đi tắm. Sau khi tắm rủa , kỳ cọ cho mát me và cho “hạ hỏa”. Đạt mới trở lại phòng, thấy Vân nằm quay mặt vô vách giả bộ ngủ, Đạt cười thầm.Chàng rành con gái quá mà. Giờ phút nầy thân thể Vân như khói thuốc nổ, chỉ cần chạm nhẹ vô là…..phát hỏi liền. Đạt nằm xuống bên cạnh Vân. Thật tình tứ và nhẹ nhàng, chàng choàng tay qua ôm bờ vai tròn đầy của Vân rồi xoay người nàng trở lạị Vân ngoan ngoãn như một con mèo con trong vòng tay Đạt. Mắt vẫn khép hờ, nhưng khi bờ môi Đạt vùa áp lên môi nàng thì toàn thân của Vân cong hẳn người lên, lưỡi nàng đưa thật sâu vào miệng Đạt. Cả hai ôm lấy nhau lăn qua lăn lạị Họ nút lưỡi gần 10 phút thì mới chịu dùng. Đạt thong thả gỡ tùng hột nút trên người nàng. Bộ aó quần Vân được vắt gọn gàng trên thành ghế. Cả thân hình vệ nữ lồ lộ dưới mắt Đạt. Cặp vú sừng trâu vểnh cao như mời gọi, được tô điểm hai núm hồng như một trái táo chín. Đạt đưa mắt nhìn dần xuống bụng thon rắn chắc. Cái mu cao ngời ngợi được phủ lên một nhúm lông đen nổi bật trên làn da trắng mịn màng làm Đạt chỉ muốn há miệng mà táp ngay tức khắc. Đạt cúi xuống hôn lên khắp mặt Vân. Chiếc lưỡi Đạt liếm nhè nhè theo chung quanh vành tai Vân làm nàng co rúm cả người lạị Nàng trân mình sung sướng tận hưởng những giây phút thần tiên nàỵ Đạt hôn từ trên mặt xuống đến cổ Vân, rồi xuống dần tới cặp vú trắng phau của nàng. Chiếc lưỡi Đạt kéo đến đâu thì người Vân thấy tê điếng đến đó. Nàng run lên vì kích thích. Khi bờ môi Đạt hé ra, ngoạm lấy đầu vú của Vân mà nút nhè nhẹ thì toàn thân của Vân run lên. Nàng rên rỉ trong cuống họng:

Gửi bình luận